Nhìn người mẹ bị nhiễm chất độc da cam trong thân hình của đứa trẻ cao 1m bế con vẹo cả người khiến ai trong xã Lê Thanh, Mỹ Đức, Hà Nội cũng phải xót xa.
Di chứng chất độc màu da cam từ bố để lại không chỉ khiến mang thân hình của một đứa trẻ mà còn khiến cuộc sống chị phụ thuộc hoàn toàn vào người mẹ già – Bà Trương Thị Đức. Bất hạnh hơn khi chị bị gã đàn ông ở xóm bên xâm hại đến có thai. Thế nhưng, trong nỗi đau ấy chị đã tìm thấy một món quà vô giá, đó là nàng công chúa bé bỏng nay đã được gần 1 tuổi.
Hễ ai đến thăm có ý định xin con, chị đều lo sợ, khóc rưng rức
Chị Phạm Thị Hiên và con gái gần 1 tuổi.
Căn nhà mái ngói giăng đầy bồ hóng, tối om lọt thỏm giữa những ngôi nhà tầng san sát ở một xóm nhỏ của huyện Mỹ Đức là nơi ở của gia đình chị Phạm Thị Hiên. Có lẽ, nhắc đến chị Hiên, ai ai trong xã Lê Thanh cũng phải xót xa về hoàn cảnh của gia đình chị.
Đặc biệt, gần một năm trước đây sau khi sinh con gái, hễ ai đến thăm có ý muốn nhận nuôi con, chị đều lo sợ và khóc rưng rức, tay ôm chặt con vào lòng.
Tiếng khóc của người mẹ tội nghiệp đang ôm chặt đứa con thơ khiến cho ai chứng kiến cũng không khỏi cay mắt, vừa thương cho đứa bé không có tội, vừa thương cho số phận của chị và thương cho bà Đức một mình gồng gánh, chắt chiu sớm chiều nuôi 3 con người.
"Khi biết tin con bị xâm hại đến mang bầu, tôi đau như cắt từng khúc ruột. Thế nhưng thôi đành, 3 mẹ con bà cháu có rau ăn rau, có cháo ăn cháo."
Kể lại ca sinh của đứa con ngây ngô mà tội nghiệp của mình, bà Đức nhớ lại: "Ngày sinh nở, do nhảy xuống đường nhặt chiếc dép bị rơi khi đến viện nên cháu bị gãy tay phải đóng đinh, bác sĩ cũng phải mổ gấp để mẹ tròn con vuông. Lúc ý, gia đình không có, đến tiền viện phí, tiền phẫu thuật, tiền sinh, tã bỉm, sữa, bác sĩ cũng cho hết.
Cháu bị như vậy, gia đình lại nghèo khó, vẫn sống trong ngôi nhà dột nát nên nhiều người cũng ngỏ ý đến xin. Mỗi lần như vậy, cái Hiên lại gào khóc, đuổi mọi người đi."
Mặc dù có hơi ngô nghê, khờ khạo nhưng ai động đến con gái, chị Hiên đều khóc rưng rức, ôm chặt con vào lòng.
Vì gặp sự cố, bị gãy tay trên đường đi sinh nên chị Hiên không thể chăm sóc được con. Sau sinh, mọi việc đều một tay bà Đức giúp chị.
Mỗi lần không làm được gì khi con khóc đòi bú, chị lại lóc cóc lê những bước chân chậm chạp ra ngoài gọi mẹ về. Đôi lúc, bất lực vì không bế được con, chị lại chống tay vào cằm nhìn con với gương mặt đượm buồn. "Mới sinh tay vẫn còn đóng đinh đau không bế được con. Nhưng mà có con vui lắm, khác với hồi chưa có con nhiều. Ai vào xin con cũng không đồng ý, vẫn giữ con bằng được", như một điệp khúc không trọn vẹn, hễ ai nhắc đến con gái chị Hiên đều nói vậy.
Niềm hạnh phúc làm mẹ dường như khiến người mẹ ngây ngô trở nên minh mẫn hơn
Tuy không được thông minh, nhanh nhẹn, đôi lúc "điên điên khùng khùng" nhưng tình mẫu tử, niềm hạnh phúc khi được làm mẹ dường như khiến chị Hiên minh mẫn hơn. Mỗi khi nhắc đến con, gương mặt chị bỗng trở lên rạng rỡ, bừng sáng lạ thường.
Mặc dù chậm phát triển nhưng những cử chỉ, hành động chăm sóc con của chị Hiên khiến nhiều người ngỡ ngàng.
Chắc khó ai nghĩ, hàng ngày, người mẹ chỉ cao vỏn vẹn 1m ấy vẫn cắp con bên hông đến vẹo cả người nựng con ăn. Hàng sáng mùa thu trời se lạnh, chị Hiên luôn nhớ mặc áo dài tay và ôm con thật chặt vào lòng ngồi trước cửa nhà.
Không những vậy, người mẹ mà đôi khi mọi người vẫn nghĩ "điên điên khùng khùng" ấy hàng ngày vẫn cẩn thận bóc gói cháo, chạy bước thấp bước cao sang nhà hàng xóm xin nước nóng rồi hì hụi nấu cháo cho con ăn khi đói. Thậm chí chị còn biết lúc nào con khóc có nghĩa là con đòi bú. Rồi có những lúc, con gái làm rơi mẩu bánh mì xuống đất, chị Hiên lại nhặt lên thổi phù phù cho hết bẩn rồi dúi lại vào tay con, dỗ cho con hết khóc nhè.
Không thể đi làm, chị Hiên ở nhà chăm sóc và dành tất cả tình yêu cho con gái bé bỏng.
Mặc dù những thao tác chăm con có phần chậm chạp, ngượng ngùng nhưng với chị, đó là cách riêng để chị dồn tất cả tình yêu thương của mình cho con. Chị chăm chút con tỉ mỉ từng tí một.
"Hiên không bao giờ đánh con. Trông nó thế thôi nhưng nịnh con lắm. Từ khi có con, nó cũng thay đổi, giặt tã cho con, bế con ăn, biết trông con để tôi đi ra ngoài chợ kiếm dăm đồng rau mỗi ngày. Tôi cũng yên tâm hơn phần nào. Vì vậy, cuộc sống đến đâu thì đến, tôi lúc nào cũng vẫn sẽ cố hết mình bên cạnh con và cháu", bà Đức chia sẻ.
Từ ngày có con, chị Hiên hay cười nhiều hơn bởi bên chị, giờ đây đã có con gái đồng hành. Dẫu cuộc sống có khó khăn đến mấy, mẹ con bà cháu chị vẫn cùng nhau cố gắng và vượt qua. Có lẽ, với chị Hiên, đứa con gái bé bỏng là tất cả những gì chị có và chị cũng sẽ dành tất cả tình yêu thương để chăm lo cho con đến hết cuộc đời.
| Chuyên mục Làm mẹ - Nơi cung cấp những thông tin, kiến thức hữu ích về chăm, nuôi và dạy con, các căn bệnh liên quan đến trẻ nhỏ. Mời độc giả gửi những thắc mắc, tâm sự, chia sẻ liên quan đến chủ đề này về địa chỉ lamme@eva.vn để được sẻ chia, nhận tư vấn từ chuyên gia. |
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét